Con còn nhớ bố nói: "Cuộc đời này ngắn ngủi lắm con ạ

Con còn nhớ bố nói: "Cuộc đời này ngắn ngủi lắm con ạ, và hạnh phúc của đời người cũng thật mong manh..." Vâng ! nó mong manh thật. Bố đã sống trọn số kiếp của mình, nằm xuống như một ngọn nến lụi tàn và nghỉ ngơi. Nơi bố nằm có những bụi hoa ngũ sắc mọc hoang dại, che cho bố khỏi những cái nắng nồng mùa hạ. Suốt đời con vẫn không thôi cám ơn hoa cỏ dại... Con còn nhớ bố nói: "Cuộc đời này ngắn ngủi lắm con ạ, và hạnh phúc của đời người cũng thật mong manh..." Vâng ! nó mong manh thật. Bố đã sống trọn số kiếp của mình, nằm xuống như một ngọn nến lụi tàn và nghỉ ngơi. Nơi bố nằm có những bụi hoa ngũ sắc mọc hoang dại, che cho bố khỏi những cái nắng nồng mùa hạ. Suốt đời con vẫn không thôi cám ơn hoa cỏ dại...